Viet NNN
  • HOME
  • RAO VẶT
  • TRUYỆN NGẮN
  • COMMUNITY
  • CONTACT
  • HOME
  • RAO VẶT
  • TRUYỆN NGẮN
  • COMMUNITY
  • CONTACT

TRUYỆN NGẮN: Khi Ba Má Sợ Nhất Là Làm Phiền Con

1/25/2026

 
Tác giả: Ngọc Lan
​

Nắng cuối ngày rớt lại trên mấy chậu cây trước hiên, vàng nhạt, mỏng như tờ giấy. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi đất ẩm và mùi cơm vừa chín trong nồi. Trong nhà, tiếng muỗng chạm vô thành nồi khẽ khàng, đều đều, quen thuộc.
Hai ông bà già ăn cơm xong, không ai nói gì nhiều. Bữa cơm ngày nào cũng vậy: canh rau, dĩa cá kho, chén nước mắm để giữa bàn. Không dư, không thiếu. Ăn xong là đủ no.
Bà Năm đứng dậy dọn chén. Ông Tư kéo ghế, xếp lại cho ngay. Trên bàn, cạnh bình trà, bà đặt hai cái điện thoại. Mới tinh, còn sáng bóng.
— Ông để cái của ông bên đây nè, — bà nói — để lộn hồi lại rối.
— Ờ.
Hai ông bà ngồi đối diện nhau. Mỗi người một cái điện thoại. Tới giờ coi.
Không phải coi cho biết tin nóng. Không phải coi cho kịp người ta. Chỉ là coi cho… có tiếng trong nhà.
Bà Năm cầm điện thoại lên trước. Bà đặt ngay ngắn trên bàn, kéo ghế lại gần. Ngón tay bà chạm vô màn hình chậm rì, như sợ làm đau nó.
— Để tui coi… — bà lẩm bẩm — coi cái giọng bữa hổm đọc tới đâu rồi ta?
Ông Tư liếc qua, nói tỉnh bơ:
— Thì bữa hổm bà nghe tới khúc gần hết rồi đó, còn chút xíu nữa hà.
— Ờ ha… đúng rồi.
Bà cười nhẹ. Cái cười nhỏ xíu, chỉ đủ cho mình bà biết. Bà bấm thêm một cái. Chờ. Màn hình đổi. Giọng người đọc truyện vang lên, chậm chậm, đều đều, không gấp.
— Ờ… được rồi.
Bà thở phào, đặt điện thoại xuống, tay vuốt lại cái mép bàn cho thẳng. Tiếng đọc truyện lan ra, lấp đầy căn nhà vốn yên.
Ông Tư thì khác. Ông cầm điện thoại bằng hai tay, lướt mấy cái hình trên Facebook. Hình cháu nội mặc áo đỏ, đứng trước cửa nhà. Hình con trai đăng tấm hình bữa đi picnic. Ông coi từng cái, coi kỹ.
— Bữa nay thằng Út đăng hình con nó nữa kìa.
— Ờ, — bà Năm đáp — coi đi ông, coi cho đỡ buồn.
Ông gật đầu. Coi hình, coi chữ, coi mấy cái người ta chia sẻ linh tinh. Ông không hiểu hết, nhưng coi cũng thấy vui.
Trong nhà, tiếng đọc truyện xen với tiếng bấm bấm khe khẽ. Ngoài hiên, gió thổi làm mấy cái lá khẽ xào xạc.
Một hồi, ông Tư nhíu mày.
— Ủa… sao chữ nó nhỏ dữ vậy nè?
— Ông bấm lộn rồi hả? — bà Năm hỏi, mắt vẫn nhìn vô màn hình của mình.
— Không biết nữa… nãy tui bấm cái gì đó.
Ông bấm thêm cái nữa.
Màn hình xoay ngang.
— Trời đất ơi!
Ông Tư giật mình, dựng thẳng cái điện thoại lên. Chữ vẫn nằm ngang trơ trơ.
— Sao nó nằm ngang luôn rồi nè?
Bà Năm nghiêng qua coi, nheo mắt.
— Trời, chữ gì mà chạy ngang chạy dọc vậy ông?
— Tui đâu biết! Nãy giờ tui có bấm cái gì đâu.
Ông xoay cái điện thoại tới lui. Chữ không chịu quay lại. Ông cười gượng, rồi thở dài.
— Chết cha rồi… chắc bấm trúng cái gì rồi.
Hai ông bà nhìn nhau. Không ai dám bấm thêm.
— Thôi ông, tắt nó đi. — bà Năm nói nhỏ — Bấm riết lát nữa hư luôn đó.
Ông Tư nghe, tắt đại. Màn hình đen thui.
— Chắc… để mai con qua mình nhờ.
Nói vậy, mà cả hai đều im. Cái im lặng quen, không phải giận. Chỉ là… ngại.
Bà Năm quay lại với điện thoại của mình. Truyện đang nghe hồi nãy bỗng ngưng. Thay vô đó là mấy cái hình bà không quen, chữ chạy nhanh quá.
— Ông ơi… sao cái truyện tui đang nghe nó mất rồi?
— Mất hả?
Ông Tư bước qua, cầm điện thoại bà lên. Ông lướt lướt vài cái, tay run run.
— Hình như… nó ở đây nè.
Ông bấm vô.
Ra cái khác.
— Ủa… không phải.
Ông bấm lui. Quảng cáo hiện ra, người ta nói nhanh như gió.
— Trời ơi! — bà Năm hoảng — Nó la dữ vậy ông?
— Để tui bấm tắt.
Ông bấm cái “x”. Quảng cáo tắt. Nhưng truyện… không trở lại.
Bà Năm nhìn màn hình trống trơn, rồi nhìn ông.
— Vậy là mất thiệt rồi hả?
Ông Tư gãi đầu.
— Chắc… vậy đó.
Hai ông bà ngồi im. Cái bàn ăn còn ấm hơi cơm. Mà căn nhà nghe yên hơn mọi bữa.
— Hay… mình gọi con hỏi? — bà Năm nói nhỏ, như sợ cái điện thoại nghe.
Ông Tư liếc đồng hồ treo tường.
— Giờ này chắc tụi nó bận. Thôi… mai đi.
— Ừ… mai.
Nhưng cả hai đều biết: mai cũng sẽ ngại.
Bà Năm đặt điện thoại xuống, đẩy xa ra một chút. Bà thở dài.
— Cái này khôn hơn mình nhiều quá ông ha.
Ông Tư cười méo xệch.
— Ừ… mình già rồi.
Bà Năm nhìn ra hiên, nơi mấy chậu cây vừa được tưới, nước còn đọng trên lá.
— Hồi xưa cái radio hư, mình vặn hoài cũng được. Còn cái này… bấm lộn cái là mất tiêu.
Ông Tư gật đầu.
— Nó thông minh quá, mình theo không kịp.
Đêm xuống. Ngoài đường, xe chạy thưa dần. Trong nhà, bà Năm không mở lại YouTube nữa. Bà tắt điện, chỉ để cái đèn ngủ vàng nhạt.
Ông Tư cũng không mở Facebook. Ông úp cái điện thoại xuống bàn, ngay chỗ cũ.
Hai cái điện thoại nằm đó, im re. Nhỏ xíu. Sáng bóng. Thông minh dữ lắm.
Hai ông bà già nằm cạnh nhau. Không ai nói gì thêm. Chỉ nghe tiếng gió lùa qua khe cửa.
Trong bóng tối, bà Năm nghĩ tới giọng đọc truyện dở dang. Ông Tư nghĩ tới mấy tấm hình chưa coi hết. Nhưng cả hai đều không với tay lấy điện thoại nữa.
Không phải vì không thích.
Không phải vì không cần.
Mà vì mỗi lần không biết bấm, trong lòng lại sợ…
sợ phải hỏi,
sợ làm phiền,
sợ mình trở thành gánh nặng lúc nào không hay.
Và trong cái yên lặng đó,
cái điện thoại thông minh nằm im,
như chờ hai người già…
dám cầm lên thêm một lần nữa.
****
Sáng hôm sau, trời dậy sớm.
Ánh nắng mỏng len qua tấm rèm cửa, rớt xuống nền gạch một vệt dài, nhạt màu. Ngoài hiên, mấy chậu cây còn đọng sương, lá ướt, xanh hơn thường ngày. Tiếng chim đâu đó kêu lảnh lót, nghe rất xa.
Bà Năm thức trước ông Tư một chút. Bà bước nhẹ ra bếp, sợ làm ồn. Cái ấm nước đặt lên bếp kêu lách tách, hơi nước bốc lên mờ mờ. Bà đứng nhìn làn hơi đó, đầu óc còn lơ mơ.
Trên bàn, cái điện thoại tối qua để úp vẫn nằm nguyên chỗ cũ.
Bà với tay, lật ngửa lên. Màn hình sáng. Những hình vuông đủ màu hiện ra. Bà nhìn một hồi, rồi đặt xuống lại.
— Thôi… để đó.
Bà quay qua xắt rau, nấu bữa sáng. Tiếng dao chạm thớt nghe đều đều, quen tai. Căn bếp nhỏ dần dần ấm lên.
Ông Tư từ trong phòng bước ra, tay cầm cái khăn lau mặt. Ông ngó quanh một vòng, rồi nhìn cái bàn.
— Ủa, bữa nay bà không mở truyện hả?
— Chưa. — bà đáp gọn — Để lát.
— Ờ.
Ông Tư kéo ghế ngồi xuống, rót trà. Ông liếc cái điện thoại của mình. Màn hình đen thui. Bình thường giờ này ông đã mở Facebook coi vài tấm hình cho tỉnh ngủ. Nhưng sáng nay, ông không cầm lên.
— Bữa nay… chắc tui nghỉ coi một bữa. — ông nói, giọng như nói cho qua.
Bà Năm ừ một tiếng. Không hỏi thêm.
Hai người già ăn sáng chậm rãi. Nói mấy chuyện lặt vặt: hôm nay tưới cây sớm cho mát, trưa nấu canh gì, chiều coi chừng mưa. Không ai nhắc tới cái điện thoại.
Trưa nắng đứng bóng.
Trong nhà, gió từ cái quạt máy thổi ra đều đều. Bà Năm dọn dẹp xong, ngồi nghỉ trên cái ghế gần cửa sổ. Ánh nắng hắt vô làm bà phải nheo mắt.
Bà cầm điện thoại lên lần nữa.
Mở YouTube.
Màn hình hiện ra đủ thứ: hình người cười, hình người nói, chữ chạy nhanh. Bà nhìn mà thấy rối.
— Sao bữa nay nó ra tùm lum vậy ta…
Bà bấm vô một cái. Không phải truyện. Tiếng người ta nói nhanh, cao giọng. Bà giật mình, bấm lui.
Lại hiện cái khác.
Bà thở dài, đặt điện thoại xuống bàn.
— Thôi… để chiều.
Bà đứng dậy, đi ra sau nhà tưới mấy chậu cây. Nước chảy róc rách, mát tay. Bà tưới lâu hơn mọi bữa, như để quên cái chuyện hồi nãy.
Chiều, trời dịu lại.
Bà Năm đem cái ghế ra hiên, ngồi chỗ có ánh sáng. Bà nghĩ, sáng hơn chắc dễ thấy hơn. Cái điện thoại đặt trên bàn nhỏ trước mặt.
Bà bấm chậm lắm. Bấm xong, chờ. Không ra thì bấm lại.
— Ủa… sao không ra ta?
Bà nghiêng đầu, nheo mắt. Mấy cái hình cứ đổi hoài, không thấy cái giọng quen.
Ông Tư đang tưới cây, nghe bà gọi.
— Ông ơi…
— Gì bà?
— Cái… cái truyện hôm qua đó… ông biết bấm lại hông?
Ông Tư khựng tay. Nước từ vòi chảy xuống nền, tràn ra một chút. Ông tắt vòi, bước lại.
— Ờ… để tui coi thử.
Ông cầm điện thoại bà lên. Tay ông không còn chắc như hồi trẻ, lướt mấy cái mà thấy hồi hộp.
— Hình như… nó ở đây nè.
Ông bấm vô.
Ra cái khác.
— Ủa… không phải.
Ông bấm lui. Bấm thêm cái nữa.
— Kỳ ha…
Bà Năm ngồi im, nhìn ông. Không giục. Chỉ nhìn.
Ông Tư gãi đầu.
— Chắc… bữa nào con qua mình hỏi cho chắc.
Bà Năm gật đầu liền.
— Ờ… để con rảnh rồi hỏi.
Cả hai đều nói vậy. Nhưng trong bụng, ai cũng biết: không ai muốn hỏi liền. Hỏi là thấy… kỳ.
Chiều tối, trời sập nhanh.
Bóng cây đổ dài trên nền gạch. Gió thổi mát hơn. Bà Năm nấu cơm, mùi cá kho lan ra khắp nhà. Ông Tư dọn bàn, xếp chén đũa ngay ngắn.
Ăn cơm xong, bà Năm không đem điện thoại ra như mọi bữa. Bà đứng dựa cửa sổ, nhìn ra ngoài đường. Xe chạy thưa thớt.
Ông Tư cũng không mở Facebook. Ông ngồi coi tivi, coi mấy chương trình cũ, quen mắt.
Căn nhà vẫn có tiếng. Nhưng không phải tiếng quen.
Tối đó, con gái gọi điện về.
— Ba má ăn cơm chưa?
— Rồi con. — bà Năm trả lời.
— Ở nhà ba má có làm gì không?
— Không có gì.
Bà Năm liếc cái điện thoại trên bàn, rồi quay mặt đi.
— Ba má có coi YouTube cho vui không? — con hỏi thêm.
— Ờ… cũng có. — bà nói, giọng chậm lại.
Ông Tư chen vô:
— Coi cho đỡ buồn hà.
— Có gì không biết thì ba má gọi con nha.
— Ờ… biết rồi.
Cúp máy.
Trong nhà im lặng một chút.
Bà Năm thở ra một hơi dài.
— Nó bận vậy, gọi hoài kỳ lắm ông ha.
Ông Tư gật đầu.
— Ờ… mấy cái nào mình tự lo được thì tự lo.
Bà Năm không nói nữa. Bà đem cái radio cũ ra, đặt trên kệ. Xoay nút. Tiếng rè rè vang lên, lúc được lúc không.
— Nghe cái này… cũng được.
Ông Tư nhìn bà.
— Ừ… nghe đỡ.
Ông tắt tivi, ngồi coi lại tờ báo cũ. Tin đã mấy bữa rồi, nhưng chữ lớn, dễ đọc.
Hai người già, mỗi người tìm một cách né.
Không phải né nhau.
Mà né cái điện thoại.
Mấy ngày sau, nhịp sống đổi chút xíu.
Buổi sáng, bà Năm mở radio sớm hơn. Tiếng người nói đều đều, không phải truyện, nhưng cũng có người. Buổi chiều, bà tưới cây lâu hơn. Tối, bà không nhắc tới YouTube nữa.
Ông Tư thì coi tivi nhiều hơn. Coi mấy chương trình cũ, coi hoài không chán. Facebook, ông mở ít lại.
Cái điện thoại nằm trên bàn, ít khi được đụng tới.
Có bữa, ông Tư lỡ tay cầm lên. Thấy hình cháu nội đăng, cười một cái. Ông định bấm “thích”.
Tay ông dừng lại.
— Lỡ bấm trúng cái gì thì sao…
Ông buông tay ra, tắt màn hình.
Bà Năm nhìn thấy.
— Ông sợ hả?
Ông Tư cười gượng.
— Ờ… sợ phiền con.
Bà Năm im lặng. Một lát sau, bà nói nhỏ:
— Tui cũng vậy.
Đêm, gió thổi qua hiên, mát lạnh.
Bà Năm nằm quay mặt vô trong. Không nghe truyện, bà thấy thiếu thiếu. Nhưng bà không nói.
Một hồi, bà quay qua ông Tư.
— Ông nè…
— Gì bà?
— Tui thấy… mình già rồi, hỏi hoài cũng kỳ ha?
Ông Tư không trả lời liền. Ông nhìn trần nhà, nơi ánh đèn hắt lên vàng nhạt.
— Ờ… kỳ thiệt.
Bà Năm thở dài.
— Hồi xưa mình lo cho tụi nó từng chút.
— Giờ tới mấy cái nhỏ xíu này… mình lại ngại.
Ông Tư trở mình, quay qua nhìn bà.
— Hay… mai tui thử coi lại.
— Nếu được thì được, không được… thôi.
Bà Năm gật đầu.
— Ừ… thử thêm lần nữa.
Cái điện thoại nằm trên bàn, im lìm.
Không ai đụng tới.
Không phải vì hai ông bà không cần nghe truyện, không cần coi hình cháu.
Mà vì mỗi lần bấm vô, trong lòng lại canh cánh một điều: lỡ không biết thì sao?
Bà Năm quay mặt vô trong, nói nhỏ:
— Thôi ông ơi… để đó đi.
Ông Tư không nói gì, chỉ ừ khẽ.
Ngoài kia, gió thổi nhẹ qua hiên. Trong nhà, mọi thứ vẫn vậy.
Chỉ có cái điện thoại…
không còn được cầm lên nữa.
Có những lúc, người ta không bỏ vì không cần.
Mà bỏ vì sợ… mỗi lần không biết,
là phải làm phiền tới con.
****
Chiều hôm đó, trời dịu hơn mấy bữa trước.
Nắng không còn gắt, chỉ lơ lửng trên mấy mái nhà, rớt xuống sân vài vệt mỏng. Gió thổi nhẹ, đủ làm mấy tàu lá trước hiên khẽ rung, phát ra thứ âm thanh rất nhỏ, nghe quen tai.
Bà Năm đang xếp lại mấy cái hũ gia vị trong bếp thì nghe tiếng xe dừng ngoài cổng.
— Ba má ơi.
Giọng con gái vang lên, không lớn, nhưng rõ.
Bà Năm quay lại, tay còn cầm cái khăn lau.
— Ủa, bữa nay con về sớm vậy?
— Dạ, con ghé ăn cơm với ba má.
Con gái bước vô nhà, để túi xuống ghế. Căn nhà mát, yên, cái yên quen của những ngày không có nhiều tiếng động. Con đứng lại một chút, nhìn quanh.
Không phải nhìn đồ đạc.
Mà là nhìn… những thứ không còn ở chỗ cũ.
Cái bàn ăn trống hơn trước.
Không có cái điện thoại đặt ngay ngắn trước chỗ ngồi của má.
Thay vô đó là cái radio, để sát mép bàn.
Tiếng người nói từ radio vang ra đều đều, không gấp, nhưng cũng không có giọng đọc truyện quen.
Con gái khựng lại một nhịp rất nhỏ.
— Má… dạo này má đổi qua nghe radio hả?
Bà Năm gật đầu, nói tỉnh bơ:
— Ờ, nghe cho có tiếng.
— Còn mấy truyện bữa trước?
Bà Năm lau tay vô khăn, nhìn ra hiên một chút rồi mới trả lời:
— Lâu lâu mới nghe lại.
Con gái không hỏi thêm.
Nhưng con thấy.
Cái điện thoại của má nằm trên kệ bếp, úp mặt xuống.
Không phải úp vội.
Mà là để vậy, như một thói quen mới.
Ăn cơm xong, trời sập tối chậm.
Đèn trong nhà bật lên, ánh sáng vàng trải đều khắp gian bếp. Con gái phụ dọn chén. Bà Năm đứng kế bên, làm mấy việc lặt vặt không thật sự cần: xếp lại cái rổ, lau cái bàn đã sạch.
— Má. — con gọi nhẹ — Má không nghe truyện buổi tối nữa hả?
Bà Năm khựng tay một chút.
— Nghe hoài cũng… mệt tai.
— Thiệt hông má?
Bà Năm cười nhẹ, nhưng cái cười không trọn.
— Thì… cái điện thoại nó kỳ quá.
— Kỳ sao má?
Bà Năm thở ra, chậm.
— Đang nghe, tự nhiên mất.
— Bấm cái này ra cái kia.
— Má sợ bấm lộn.
Con gái gật đầu. Không cười. Không nói “chuyện nhỏ”.
— Để con coi thử cho má nha.
Con cầm điện thoại lên.
Bà Năm nhìn theo, hơi căng người.
— Con coi sơ thôi nghen. — bà nói nhỏ — Lỡ hư…
— Dạ.
Con gái mở YouTube. Mấy cái hình hiện ra. Con lướt nhẹ, chậm, không bấm liền.
— À… cái này nè má.
Con gái bấm vô.
Quảng cáo hiện ra.
— Ủa… sao nó ra cái này?
— Cái này là quảng cáo đó má.
— Đợi chút, tắt là xong.
Con gái bấm tắt. Truyện hiện ra.
— Đây rồi.
Con đưa điện thoại lại cho má.
Bà Năm đưa tay ra… rồi dừng lại.
— Con bấm vậy… mai mốt má có tự bấm được hông?
Câu hỏi nhẹ, nhưng làm không khí chùng xuống.
Con gái nhìn má. Thấy trong ánh mắt đó không phải là sợ cái máy, mà là sợ mình không nhớ nổi.
— Được mà má.
— Nhưng… để sáng mai con ngồi với má, con chỉ từ từ.
Bà Năm thở ra, nhẹ như trút được cái gì đó.
— Ờ… vậy cũng được.
Ngoài hiên, ông Tư đang ngồi coi mấy chậu cây. Con gái bước ra, kéo ghế ngồi kế bên.
— Ba.
— Ờ?
— Dạo này ba ít coi Facebook hả?
— Ừ… coi hoài cũng vậy hà.
— Ba có gặp trục trặc gì không?
Ông Tư im lặng một chút. Rồi ông nói, giọng chậm:
— Có bữa chữ nó xoay ngang.
— Ba bấm hoài không được.
— Rồi ba làm sao?
— Tắt.
— Để đó luôn.
Con gái lấy điện thoại ông, bấm vài cái. Chữ quay lại bình thường.
— Đó, cái này nè ba.
Ông Tư nhìn màn hình, rồi nhìn con.
— Ờ… vậy thôi hả?
— Dạ, vậy thôi.
Ông Tư cười, nhưng là cái cười có chút ngượng.
— Ba tưởng bấm trúng cái gì ghê gớm lắm.
Con gái không nói gì thêm. Chỉ trả điện thoại lại.
— Thôi, để sáng mai con ngồi chỉ cho ba má chung.
— Giờ tối rồi, ba má mệt.
Ông Tư gật đầu.
Đêm đó, con gái ngủ lại.
Trong phòng, con nghe rõ tiếng radio ngoài bếp. Không phải giọng đọc truyện quen. Chỉ là tiếng người nói đều đều, trôi ngang tai.
Con nằm nhìn lên trần nhà, không ngủ liền được.
Con biết, nếu con bước ra bếp lúc này, cầm điện thoại lên, bấm thêm vài cái nữa… là xong.
Nhưng con không làm.
Vì con nhớ ánh mắt của má lúc chiều.
Và cái im lặng của ba ngoài hiên.
Con hiểu ra một điều rất chậm:
Ba má không cần sửa gấp.
Ba má cần được hỏi mà không thấy mình phiền.
Con quay mặt vô trong, khẽ nói với chính mình:
Để sáng.
Sáng, người ta tỉnh táo hơn.
Sáng, không ai thấy mình vụng về.
Ngoài kia, tiếng radio vẫn đều đều.
Căn nhà yên, nhưng không trống.
Và con biết,
sáng mai, chỉ cần ngồi lại chậm hơn một chút…
là mọi thứ sẽ khác.
***
Sáng hôm đó, trời trong.
Nắng lên sớm nhưng nhẹ, không gắt. Ánh sáng lọt qua cửa sổ, rớt xuống mặt bàn ăn thành những vệt dài, mỏng. Ngoài hiên, mấy chậu cây sau cơn mưa đêm còn đọng nước, lá xanh hơn mọi bữa. Gió thổi nhè nhẹ, đủ làm mấy tàu lá khẽ rung, nghe rất êm.
Bà Năm dậy trước.
Bà pha trà, rót nước sôi vô ấm. Hơi nước bốc lên, mờ mờ trước mặt. Bà đứng yên một chút, nhìn làn hơi đó tan dần trong không khí buổi sáng, rồi mới quay lại xếp mấy cái ly cho ngay ngắn.
Ông Tư từ trong phòng bước ra, kéo ghế ngồi xuống.
— Trời bữa nay mát ha bà.
— Ừ, mát.
Con gái bước ra sau cùng. Không vội. Không cầm điện thoại. Con kéo ghế ngồi xuống, ngay giữa ba má, như hồi còn nhỏ.
— Bữa nay con rảnh.
— Con ngồi với ba má chút nha.
Bà Năm nhìn con, rồi nhìn cái điện thoại đặt trên bàn. Cái điện thoại nằm ngay ngắn, không úp, không che.
— Con chỉ chậm thôi nghen. — bà nói trước — Chỉ lẹ là má rối.
— Dạ. Chậm lắm.
Con không cầm điện thoại giùm.
Con đẩy nhẹ về phía bà Năm.
— Má cầm đi.
Bà Năm đưa tay ra, cầm lấy. Bàn tay bà không run như mấy bữa trước, nhưng vẫn dè dặt, như cầm một món đồ còn lạ.
— Má cứ bấm.
— Lỡ sai thì… mình bấm lại.
Bà nhìn con, như để chắc.
— Thiệt hông?
— Dạ thiệt.
Bà bấm.
Màn hình đổi, nhưng không đúng chỗ.
Bà khựng lại.
— Ủa… không phải.
— Không sao đâu má. — con nói nhỏ — Má bấm lui nè.
Bà bấm lui. Màn hình quay về.
— Ờ… được rồi.
Bà bấm lại. Lần này, đúng.
Giọng đọc truyện quen thuộc vang lên, đều đều, chậm rãi. Không lớn. Không nhỏ. Vừa đủ nghe trong gian bếp còn vương mùi trà nóng.
Bà Năm thở ra một hơi rất nhẹ.
— Ờ… ra rồi.
Bà dựa lưng vô ghế, ngồi nghe. Không nói gì thêm. Chỉ nghe.
Ông Tư nhìn qua, rồi nói:
— Tới lượt ba hả?
— Dạ, ba cầm lên đi.
Ông Tư cầm điện thoại. Tay ông không vội.
— Cái bữa chữ nó xoay ngang đó, chỉ ba coi.
— Ba xoay cái điện thoại đứng lại là được.
— Nó tự xoay theo.
Ông Tư làm theo. Chữ quay lại bình thường.
— Ờ… vậy thôi hả?
— Dạ, vậy thôi.
Ông Tư cười, cái cười hơi ngượng.
— Ba tưởng bấm trúng cái gì ghê gớm lắm.
Con nói chậm, giọng rất nhẹ:
— Ba má bấm lộn cũng không sao hết.
— Điện thoại nó không dễ hư vậy đâu.
Bà Năm nghe, im lặng một chút.
— Nhưng… lỡ ba má hỏi hoài, tụi con phiền thì sao?
Con nhìn thẳng vô má.
— Má hỏi là tụi con biết má đang cần.
— Má không hỏi, tụi con mới không biết.
Ông Tư gật đầu nhẹ.
— Ờ… nghe cũng phải.
Buổi sáng trôi qua chậm.
Không ai vội.
Không ai giật lấy điện thoại của ai.
Con chỉ từng chút.
Má bấm.
Ba coi.
Có lúc bà Năm bấm sai.
Con không cầm lại.
— Không sao đâu má.
— Má bấm lại.
Bà bấm lại.
Được.
— Ờ… được thiệt.
Tới trưa, con gái ở lại ăn cơm.
Không có gì đặc biệt. Vẫn là bữa cơm quen: canh, cá kho, dĩa rau. Nhưng trong lúc ăn, bà Năm nói nhiều hơn một chút. Không phải chuyện điện thoại, mà là mấy chuyện xưa cũ, chuyện hồi con còn nhỏ.
Chiều xuống chậm.
Con gái vẫn còn ở lại, phụ ba má mấy việc lặt vặt trong nhà. Lau lại cái bàn, xếp mấy cái ly, tưới giùm mấy chậu cây ngoài hiên. Căn nhà yên như mọi bữa,
nhưng cái yên đó… khác.
Tối xuống.
Ăn cơm xong, bà Năm đem điện thoại ra bàn, đặt ngay chỗ cũ, chỗ mà mấy bữa nay bà để trống.
— Ông, mở truyện nghe hông?
Ông Tư nhìn bà, gật đầu.
— Mở đi bà.
Bà bấm.
Chậm.
Nhưng không dừng giữa chừng.
Giọng đọc truyện vang lên. Quen.
Bà dựa lưng vô ghế, nhắm mắt lại.
— Ờ… nghe vậy mới được.
Ông Tư mở Facebook, coi hình cháu. Tay ông bấm “thích” một cách tự nhiên, không do dự.
Một hồi, truyện đọc xong.
Bà Năm không bấm tắt liền.
Bà ngồi yên một chút, như còn nghe dư âm câu chuyện trong đầu.
— Truyện này… nghe thương ghê.
Con gái đang đứng gần đó, quay lại:
— Má thích hả?
— Ừ. Nghe giống hồi xưa.
— Nghe mà nhớ mấy chuyện cũ.
Bà Năm nhìn cái màn hình, rồi nói tiếp, giọng chậm:
— Mà… má muốn nói lại với người ta mấy câu thì làm sao con?
— Nói lại là sao má?
— Thì… nói là má nghe truyện này, má thấy thương ghê vậy đó.
— Chớ gõ chữ má không rành.
Con gái cười nhẹ.
— Có cách này nè má.
Con chỉ tay vô cái hình nhỏ trên màn hình.
— Má thấy cái hình cái micro hông?
— Ờ… thấy.
— Má bấm vô đó, rồi má nói.
— Điện thoại nó tự ghi lại.
Bà Năm nheo mắt nhìn.
— Thiệt hông?
— Dạ thiệt.
— Má nói y như nói chuyện với con vậy đó.
Bà Năm cầm điện thoại lên.
Ngón tay bà chần chừ một chút, rồi bấm vô cái micro.
Bà Năm hắng giọng nhẹ, rồi nói, chậm rãi:
— “Nghe câu chuyện này, tui thấy giống tui quá. 
— Cảm ơn người đọc nghen.”
Nói xong, bà quay qua con:
— Rồi sao nữa?
— Má bấm gửi là xong.
Bấm xong, bà Năm nhìn chằm chằm một chút, rồi cười.
— Ủa… vậy là xong thiệt hả?
— Dạ, xong rồi đó má.
Bà đặt điện thoại xuống, dựa lưng vô ghế.
— Vậy… cũng đâu có khó dữ ha.
Ông Tư ngồi kế bên, nói chen vô:
— Bữa nào ba nghe xong, ba cũng nói mấy câu coi.
Con gái cười.
— Ba nói gì cũng được hết.
Khuya, con gái chuẩn bị về.
— Thôi, con về nha ba má.
— Ờ, về cẩn thận nghe con.
Con bước ra cổng, quay lại nhìn căn nhà một lần nữa. Đèn trong nhà vẫn sáng. Tiếng đọc truyện lại vang lên, đều đều.
Trong nhà, bà Năm quay qua ông Tư.
— Hỏi con… rồi nói ra được mấy câu, cũng nhẹ người ha ông.
Ông Tư gật đầu.
— Ờ… nhẹ thiệt.
Hai ông bà ngồi đó.
Căn nhà yên.
Nhưng không còn trống.
Cái điện thoại vẫn thông minh.
Vẫn nhiều nút.
Vẫn dễ bấm lộn.
Nhưng giờ, ba má biết một điều rất đơn giản:
Không phải cái gì không biết cũng là gánh nặng.
Và không phải lên tiếng… là làm phiền.
Có khi,
chỉ cần được nói ra,
là thấy mình vẫn còn ở trong câu chuyện của người khác.

HẾT

Comments are closed.
Viet NNN - Vietnamese Newspaper in Oregon